


21/01/2013
CON ĐƯỜNG LÀNG TÔI
CON ĐƯỜNG LÀNG TÔI
Tôi ngỡ ngàng trước con đường làng
Mầu bê tông ngập tràn ánh nắng
Thẳng ra muôn nơi bầu trời sáng lạn
Vào ra làng đã có một con đường
Nhớ ngày xưa tôi bước ra đồng
Đường sống trâu gập ghềnh trắc trở
Chân bám chặt mà vẫn luôn bị ngã
Ôi con đường ghi dấu ấn tuổi thơ
Muốn có con đường là cả giấc mơ
Làng ta nghèo lấy đâu tiền xây dựng
Thật đáng buồn tiễn người thân đã mất
Phải nhờ đường người đau sót nào hơn!
Nay đường làng ta đã rộng thênh thang
Con cháu xa quê lại về hội lễ
Kiệu làng ta uy nghi bệ vệ
Theo đường làng dẫn con cháu tới tương lai
Tiếng trống tùng tùng dõng dạc vang xa
Cờ xí rợp trời tươi màu khoe sắc
Các cụ bảy tám mươi hãy còn sung sức
Áo the chùng ung dung bước trên đường
Vào ra làng đã có một con đường
Nên mọi người gắn bó với quê hương
Hà Hồi-Thường tín-Hà Nội năm 2000
Nguyễn Thế Sùng
DƯỚI ĐÂY LÀ MỘT SỐ HÌNH ẢNH VỀ CON ĐƯỜNG LÀNG TÔI
10/01/2013
GÓC TÂM SỰ
NIỀM VUI
Tin vui vừa chợt tới
Em vẫn gọi là anh
Nắng vàng sao đẹp thế
Hạt sương càng long lanh
ĐÔNG VỀ
Mùa đông về em ơi
Gió bấc trời se lạnh
Trong căn phòng ấm áp
Em có thầm gọi anh
KHOẢNG TRỐNG CUỘC ĐỜI
Cuộc đời ai cũng còn khoảng trống
Không phải ai cũng lấp được đầy
Đành vậy thôi, đó số kiếp con người
Ta hãy nhận và sống cùng với nó
Tin vui vừa chợt tới
Em vẫn gọi là anh
Nắng vàng sao đẹp thế
Hạt sương càng long lanh
ĐÔNG VỀ
Mùa đông về em ơi
Gió bấc trời se lạnh
Trong căn phòng ấm áp
Em có thầm gọi anh
KHOẢNG TRỐNG CUỘC ĐỜI
Cuộc đời ai cũng còn khoảng trống
Không phải ai cũng lấp được đầy
Đành vậy thôi, đó số kiếp con người
Ta hãy nhận và sống cùng với nó
01/01/2013
25/12/2012
EM LÀ
EM LÀ
(nhân ngày Chúa Giáng sinh)
Em là làn nước mát
Dịu cơn khát đời anh
Em là cơn gió nhẹ
Mơn man trong nắng chiều
Em là cơn mưa nhỏ
Mang mát lành đến anh
Em là thảo nguyên xanh
Vòng ôm anh bất tận
Em là ngọn nến sáng
Rọi chiếu tâm hồn anh
Đêm về sao nhung nhớ
Không cô đơn một mình
NỖI NHỚ
Anh cứ hình dung em ở bên
Thỏa lòng nỗi nhớ kéo triền miên
Ước muốn sáng ra thành sự thật
Như là cổ tích, chuyện thần tiên
21/12/2012
VỀ THĂM ĐIỆN LỰC HẢI PHÒNG
VỀ THĂM ĐIỆN LỰC HẢI PHÒNG
Vừa qua từ ngày 30-11-2012 đến 02-12-2012 đoàn cán bộ Hưu trí văn phòng TCT điện lực Miền bắc đã về thăm CTy Điện lực Hải Phòng . Đoàn đã được lãnh đạo CTY Điện lực Hải Phòng và Cán bộ nhân viên Khách Sạn Điện Lực Hải phòng tại Đồ sơn tiếp đón ân cần và chu đáo .
Đoàn đã được bố trí đi thăm quan các di tích thắng cảnh ở Hải Phòng như : Đền thờ và tượng đài Lê Chân (Thời Hai bà Trưng) ; đền thờ Nguyễn Đức Cảnh ( Lãnh tụ Công đoàn thời chống Pháp ) ; di tích Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm ở làng Trung Am , xã Lý Học , Huyện Vĩnh Bảo ; resort mới ở Đồ Sơn ; đảo Hòn Dáu ; di tích đường Hồ Chí Minh trên biển ; dinh thự Bảo Đại ; đền thờ Bà Đế đều ở Đồ Sơn .
Sau đây là một số hình ảnh ghi lại được trong chuyến viếng thăm TP - Hải Phòng
Gặp mặt giữa lãnh đạo Điện lực Hải Phòng và Đoàn
15/12/2012
SINH NHẬT CHÁU NỘI
SINH NHẬT CHÁU NỘI
(8-12-2004 -- 8-12-2012)
CHÁU NỘI TÔI
Cháu tên là Quang Anh
Biệt danh thường gọi Tễu
Tên đặt đó của bà
Khi xem trò rối nước
Ông đặt tên Nhái Bén
Vì cháu nhỏ dễ thương
Thích nằm trên bụng ông
Ôm ghì không sợ ngã
Còn bố Tễu thì khác
Thích gọi là Mọt Già
Vì tuổi mới lên ba
Mà biết nhiều điều quá
Còn mẹ Tễu thật lạ
Gọi Tễu là Cún Con
Mặc dù Tễu chẳng nhẩy
Chạy lon ton bao giờ
Tuổi Tễu là tuổi khỉ
Thích trèo leo trốn tìm
Mê Bi Bi, Hót Đác
Khoái ô tô ghép hình
Tễu thích đi mẫu giáo
Trường mầm non Tràng An
Vàng Anh lớp của Tễu
Mười lăm bạn giăng hàng
Tễu nhớ lời cô lắm
Về nhà bắt chiếc chơi
Tuổi thơ đang độ mở
Như bông hoa chào đời
Hà Nội 2007
CÁI LẼ SỐNG CHẾT
CÁI LẼ SỐNG CHẾT
Mạnh Tôn Dương hỏi Dương Tử : Có người mến đời, yêu thân, cầu cho không chết có nên không ?
Dương Tử nói : Có sống thì phải có chết, lẽ nào mà không chết dược ?
- Thế cầu sống lâu có nên không ?
- Lẽ nào sống lâu được ? Người ta không phải thích sống mà sống mãi được, yêu thân mà thân có mãi được . Vả chăng sống lâu để làm gì ? Thế tình hay dở xưa cũng như nay ; thân thể an nguy , xưa cũng như nay ; biến đổi trị loạn xưa cũng như nay ; cái gì cũng đã nghe thấy , đã trông thấy, đã từng trải cả rồi , thì sống trong khoảng trăm năm cũng đủ lấy làm chán , huống còn cầu lấy sống lâu để cho khổ làm gì ?
Mạnh Tôn Dương nói : Nếu như thế, thì chóng chết còn hơn là sống lâu. Ta nên xông vào gươm giáo, nhảy vào nước lửa để chết ngay thì có thỏa không ?
Dương Tử nói : Không phải thế . Đã sinh ra đời, thì lúc sống cứ mặc theo lẽ tự nhiên, muốn làm gì thì làm , cho đến lúc chết. Lúc sắp chết cũng tự nhiên mặc nó, muốn hóa ra gì thì hóa cho đến cùng. Lúc sống, lúc chết, lúc nào cũng tự nhiên như không, hà tất phải quan tâm sống lâu hay chóng chết làm gì ?
Theo " Cổ học tinh hoa "
Dương Tử (Tự là Tử Cư) - Là người thời Chiến quốc ( 475 - 249 trước Công nguyên)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)